Chủ nghĩa Khắc kỉ

Chủ nghĩa Khắc kỉ (Stoicism) là một trường phái triết học do Zeno của Citium sáng lập khoảng năm 300 trước Công nguyên tại Athens; tên gọi bắt nguồn từ mái hiên có tranh trang trí (stoa poikilê) ở Agora nơi các nhà Khắc kỉ đầu tiên giảng dạy. Triết học Khắc kỉ gồm ba phần đan xen nhau là vật lý, logic và đạo đức, và trường phái tiếp tục phổ biến trong thời kỳ La Mã với các đại diện tiêu biểu là Seneca, Epictetus và Marcus Aurelius.

Điểm cốt lõi của Khắc kỉ là đề cao cách mỗi cá nhân nhìn nhận và phản ứng trước mọi sự vật trong cuộc sống. Khi làm chủ được nhận thức và phản ứng của mình, cá nhân kiểm soát được bản thân, nhờ đó có sức khỏe tinh thần mạnh mẽ và một cuộc sống bình thản, hạnh phúc hơn. Sức hấp dẫn của trường phái nằm ở chỗ các triết lý của nó mang tính trung hòa và linh hoạt, áp dụng được trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, và có thể tiếp cận theo hướng đạo đức và logic học để rèn luyện tinh thần.

Khắc kỉ thường đi cùng các lối sống hướng tới sự bình thản, trong đó có lối sống tối giản (minimalism). Tối giản giúp đơn giản hóa cuộc sống và dồn năng lượng vào những thứ quan trọng hơn, cùng hướng tới mục tiêu kiểm soát bản thân và an định tinh thần như tinh thần Khắc kỉ.