Tối ưu hóa dựa trên bằng chứng

Tối ưu hóa là việc cần thiết nhưng phải trả giá bằng thời gian và sức lực của người thực hiện và của cả người khác. Khi việc tối ưu không mang lại lợi ích rõ rệt, đó là một vụ trao đổi thua lỗ. Tối ưu hóa dựa trên bằng chứng là nguyên tắc chỉ tối ưu khi đã có dữ liệu cho thấy hệ thống thực sự gặp vấn đề, thay vì tối ưu theo cảm tính hay theo thói quen cầu toàn.

Trước khi quyết định tối ưu một thứ gì, cần trả lời một số câu hỏi để xác định lý do và mức độ ưu tiên: hệ thống đang gặp vấn đề gì và đã có đánh giá hiệu năng hay báo cáo về trạng thái hiện tại chưa, việc tối ưu có mang lại giá trị không, cần lưu ý những gì khi tối ưu, và việc đó nên được xếp ưu tiên thế nào trong danh sách công việc. Bằng chứng cho các câu hỏi này đến từ đo lường, vì vậy việc đánh giá hiệu năng cần đi trước hành động tối ưu.

Tối ưu khi chưa có vấn đề rõ ràng còn tạo thêm rủi ro: nó có thể sinh ra nhiều bug không đáng có, đặc biệt khi nguồn lực của nhóm hạn chế. Nếu giá trị mang lại không lớn hơn chi phí bỏ ra, việc tối ưu trở thành tổn thất ròng. Nguyên tắc này là một dạng cụ thể của tư duy đánh đổi áp dụng cho bài toán hiệu năng.